Tôi vẫn chờ em ... chờ em.
Những chiều mưa ngập lối
Bài thơ tình viết vội
Em đọc rồi lãng quên
Để riêng tôi triền miên
Ôm hoài thêm nỗi nhớ
Những đêm dài trăn trở
Tự hỏi sao không quên
Tôi vẫn còn yêu em...
Tôi vẫn chờ em ... chờ em.
Những chiều mưa ngập lối
Bài thơ tình viết vội
Em đọc rồi lãng quên
Để riêng tôi triền miên
Ôm hoài thêm nỗi nhớ
Những đêm dài trăn trở
Tự hỏi sao không quên
Tôi vẫn còn yêu em...
Mưa Sài Gòn, em ơi còn có nhớ,
Tôi đã cùng em đi dưới phố đêm mưa.
Mưa ướt mắt em, mà tôi cứ trêu đùa,
Đâu ai ghẹo mà em tôi vừa khóc?
Tôi - đêm nay, lại một mình cô độc,
Đi dưới mưa trên con phố ngày nào,
Muốn tìm chút dư âm ngày xưa cũ,
Gói vào lòng cho bớt những hanh hao...
Hồ Văn Lành
(Tháng 9/2025)
Anh lại viết bài thơ tình dang dở
Vẫn còn thương nên mãi đợi em về,
Đã bao mùa em biền biệt xa quê,
Câu hò hẹn chắc em không còn nhớ!
Anh riêng mang kỷ niệm xưa một thuở,
Mối tình đầu hai đứa
của riêng nhau,
Anh vụng về để lỡ chuyện trầu cau,
Để tiếc nuối, vẫn mãi
là tiếc nuối!
Anh lại viết những vần
thơ đắm đuối!
Dẫu cho mình giờ hết đợi chờ nhau,
Mưa cuối thu chạm ngõ những cung sầu,
Mưa ướt lạnh cho lòng đau thổn thức.
Đêm từng đêm, anh đưa tay lên ngực,
Tự hỏi lòng sao mãi nhớ về em,
Sao vụng về để lỡ mất tơ duyên
Sao cứ viết, để cho lòng ngào nghẹn!
Đông sẽ tàn và mà mùa xuân lại đến.
Dẫu tóc anh giờ đã điểm màu sương,
Mà sao lòng vẫn cứ mãi vấn vương,
Bài thơ cũ, bài thơ tình dang dở...
Hồ Văn Lành.
(11/9/2025)