Thứ Ba, 14 tháng 5, 2024

MAI HƯU RỒI, EM CÓ NHỚ TÔI KHÔNG?

















Mai- hưu rồi, chỉ nhớ một người thôi!

Nhớ ánh mắt, nhớ nụ cười nghiêng nắng,

Nhớ ai đó thường suy tư trầm lắng,

Nhớ cả bước chân thầm lặng bên thềm...

 

Mai hưu rồi, chẳng muốn nhớ chi thêm,

Phấn trắng, bảng đen chỉ là ký ức

Giáo án, hồ sơ hết rồi - thao thức,

Mai hưu rồi, muốn một chút bình yên...

 

Mai hưu rồi, nhớ lắm bước chân quen,

Chiều tan lớp mình hẹn nhau đi quán,

Uống với nhau cho đậm sâu tình bạn,

Mai hưu rồi, còn có gặp nhau đâu...

 

Mai hưu rồi, em có nhớ tôi không,

Có đợi tôi những chiều mưa ngập lối,

Còn trách tôi viết lời yêu nông nổi?

Còn giận tôi, đôi bữa chẳng thèm chào?

 

Hồ Văn Lành

CÓ MỘT CHIỀU...

 



















Có một chiều- không giống những chiều qua,

Ta lặng lẽ ngắm người qua kính trắng,

Chỉ vậy thôi mà nghe môi chợt đắng,

 Mai hưu rồi, còn có gặp nhau đâu!


Có một chiều - tim chợt thấy nhói đau,

 Khi lưu luyến nói chia tay đồng nghiệp,

Ôi nghề giáo! Cả một đời tha thiết,

Mai hưu rồi- tạm biệt những yêu thương,

 

Có một chiều - lòng bất chợt vấn vương,

Phấn trắng, bảng đen bỗng dưng thành kỷ niệm,

Đôi mắt trẻ thơ bỗng dưng thành lưu luyến

Có một chiều - lắng đọng những yêu thương....

 

Hồ Văn Lành

(Chiều 31/10/2023- chiều cuối cùng trước khi rời ngành giáo)

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2024

MAI HƯU RỒI!

 





















Mai hưu rồi sẽ nhớ lắm trường xưa,
Phấn trắng, bảng đen cả một đời tha thiết,
Ngày nắng, ngày mưa giảng bài mải miết,
Mai hưu rồi- hết đi sớm về trưa... 
 
Mai hưu rồi sẽ nhớ lắm trẻ thơ,
Nhớ lớp học quen- mái đầu thơ bé,
Nhớ đôi mắt đen, lời thưa thỏ thẻ,
Nhớ những tâm hồn trong trắng hồn nhiên...
 
Mai hưu rồi - nhớ lắm bước chân quen
Ai đó dịu dàng thường ngang qua lớp,
Còn trẻ đâu mà đôi lần choáng ngợp,
Mùi hương quen- thân thiết đến lạ kỳ...
 
Mai hưu rồi -em ở lại, tôi đi.
Chúc em vui và mãi luôn mạnh khoẻ,
Để dắt dìu những đàn em thơ bé,
Ngày mỗi ngày thắp sáng những ước mơ...
 
Hồ văn Lành

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2024

ĐÂU CÓ PHẢI LÀ TÌNH YÊU EM NHỈ !

 


















Đâu có phải là tình yêu em nhỉ!

Chỉ là mình cứ hay nhớ nhau thôi,

Mà cũng lạ, hình như là rất nhớ,

Cả trong mơ nỗi nhớ cũng lên ngôi!

 

Đâu có phải là tình yêu em nhỉ!

Mà sao mình cứ thầm gọi tên nhau,

Để có lúc cả đêm dài thao thức,

Thầm ước mong có đôi cánh nhiệm mầu!

 

Đâu có phải là tình yêu em nhỉ!

Mà mỗi ngày không gặp lại ngẩn ngơ,

Rồi vội vàng lật từng trang facebook

Như gã khờ, ai đó tập làm thơ!!!!

 

Đâu có phải là tình yêu em nhỉ!

Sao trang thơ anh viết cũng bồi hồi

Ai đó đọc rồi lắc đầu không hiểu,

Để có người thầm hiểu một mình thôi!

 

Đâu có phải là tình yêu em nhỉ!

Mà mỗi lần đọc tin nhắn của nhau

Lòng bất chợt lại bồi hồi xao xuyến

Như tình yêu lưu luyến thuở ban đầu…

 

Hồ Văn Lành


Thứ Ba, 7 tháng 5, 2024

EM KHÔNG VỀ BÌNH GIÃ ĐÂU ANH!

 (Viết thay cho người ở xa)











 

Em không về Bình Giã đâu anh,

Dẫu biết rằng, thương em anh vẫn đợi,

Dẫu biết rằng ngày xưa em đã nói,

"Nhớ đợi em về, nhớ đợi nghe anh!"

 

Noel này, Bình Giã lạnh không anh?

Anh có còn chờ em bên hang hang đá?

Noel đó, em rời xa Bình Giã

Bao nhiêu mùa lòng vẫn nhớ về anh!

 

Noel này, hang đá đẹp không anh?

Mưa có ướt áo anh trong đêm thánh?

Không có em, hỏi - lòng anh có lạnh?

Có trở trăn mỗi độ giáng sinh về?

 

Noel này, em sống ở xa quê,

Nhớ, nhớ lắm làng quê mình Bình Giã!

Người thương ơi, anh có còn vất vả,

Ngày nắng, ngày mưa trên đồng ruộng quê mình?

 

Hồ Văn Lành

25/12/2023



TÔI VẪN ĐỢI EM VỀ

 


Tôi vẫn đợi em về, bao năm rồi vẫn đợi

Dẫu tóc tôi giờ đã điểm màu sương,

Ngôi trường cũ còn chứa chan kỷ niệm

Thuở học trò bao lưu luyến mến thương...

 

Tôi vẫn đợi em về dẫu em không còn nhớ

Gã làm thơ hay đứng trước cổng trường

Đợi em về - những hôm trời mưa đổ

Chung lối về, để ai nhớ ai thương...

 

Tôi vẫn đợi em về nơi quán xưa ngày cũ,

Góc phố nào còn in dấu chân quen,

Dẫu tên phố đã mấy lần thay đổi,

Riêng trong tôi, tình vẫn mãi vẹn nguyên...

 

Tôi vẫn đợi em về, suốt đời tôi vẫn đợi....

 

Hồ Văn Lành