Mai- hưu rồi, chỉ nhớ
một người thôi!
Nhớ ánh mắt, nhớ nụ
cười nghiêng nắng,
Nhớ ai đó thường suy
tư trầm lắng,
Nhớ cả bước chân thầm
lặng bên thềm...
Mai hưu rồi, chẳng
muốn nhớ chi thêm,
Phấn trắng, bảng đen
chỉ là ký ức
Giáo án, hồ sơ hết
rồi - thao thức,
Mai hưu rồi, muốn một
chút bình yên...
Mai hưu rồi, nhớ lắm
bước chân quen,
Chiều tan lớp mình
hẹn nhau đi quán,
Uống với nhau cho đậm
sâu tình bạn,
Mai hưu rồi, còn có
gặp nhau đâu...
Mai hưu rồi, em có
nhớ tôi không,
Có đợi tôi những
chiều mưa ngập lối,
Còn trách tôi viết lời yêu nông nổi?
Còn giận tôi, đôi bữa chẳng thèm chào?
Hồ Văn Lành


