Có một chiều- không giống những chiều qua,
Ta lặng lẽ ngắm người qua kính trắng,
Chỉ vậy thôi mà nghe môi chợt đắng,
Có một chiều - tim chợt thấy nhói đau,
Khi lưu luyến nói chia tay đồng nghiệp,
Ôi nghề giáo! Cả một đời tha thiết,
Mai hưu rồi- tạm biệt những yêu
thương,
Có một chiều - lòng bất chợt vấn
vương,
Phấn trắng, bảng đen bỗng dưng thành
kỷ niệm,
Đôi mắt trẻ thơ bỗng dưng thành lưu
luyến
Có một chiều - lắng đọng những yêu
thương....
Hồ Văn Lành
(Chiều 31/10/2023- chiều cuối cùng
trước khi rời ngành giáo)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét