Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2025


Ta đã không còn như thuở xưa,
Chẳng còn lãng mạn bước trong mưa,
Chẳng còn thơ thẩn chiều hoang vắng,
Cũng chẳng nhớ em suốt bốn mùa...

Ta về khâu lại những vết thương,
Băng bó đôi chân nhuốm bụi đường,
Van em đừng nhắc ngày xưa ấy!
Xát muối - đau lòng - thêm vết thương!

Hồ Văn Lành

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2025

ĐỢI MÃI MỘT XA XÔI !


Hình như người ấy đã xa tôi,
Xuân đã đi qua, cúc héo rồi,
Không lời thăm hỏi, không lời chúc.
Tôi buồn, đợi mãi một xa xôi!

Tôi buồn, đợi mãi một xa xôi!
Cho dẫu tháng hai chạm ngõ rồi,
Tết đã đi qua dăm bảy bữa,
Chỉ mình mây trắng hiểu lòng tôi...

Hồ Văn Lành

Thứ Năm, 6 tháng 2, 2025

CON ĐƯỜNG KỶ NIỆM



Đây con đường ngày xưa ta hò hẹn,
Lâu lắm rồi, em còn nhớ hay quên?
Chừ có lẽ, em say tình phố biển
Quên con đường đầy ắp dấu chân quen...

Đây con đường ngày xưa em vẫn bảo
Có dấu chân anh giẫm dấu chân em,
Ôi kỷ niệm! Cả một trời kỷ niệm,
Hỏi em rằng: Em còn nhớ hay quên?

Anh vụng về trồng hoa vàng trước ngõ,
Màu hoa vàng như màu áo em mang,
Để mỗi chiều ngắm hoa vàng rực rỡ,
Lòng chợt buồn, ôm nỗi nhớ mênh mang...

Anh vẫn chờ nọi con ngõ ngày xưa,
Tha thiết đợi một ngày em trở lại,
Mà có lẽ, suốt đời anh đợi mãi,
Em đi rồi, quên con ngõ ngày xưa...




Hồ Văn Lành