Ta đã không còn như thuở xưa,
Chẳng còn lãng mạn bước trong mưa,
Chẳng còn thơ thẩn chiều hoang vắng,
Cũng chẳng nhớ em suốt bốn mùa...
Ta về khâu lại những vết thương,
Băng bó đôi chân nhuốm bụi đường,
Van em đừng nhắc ngày xưa ấy!
Xát muối - đau lòng - thêm vết thương!
Hồ Văn Lành
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét