Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

TIẾC NUỐI

 

Mười năm rồi không gặp,
Ngỡ mình đã quên nhau,
Đâu ngờ chiều gió lạnh,
Tình cờ ta gặp nhau.

Em gầy hơn ngày ấy,
Đôi mắt thoáng lo âu,
Hỏi em, em không nói,
Chỉ lặng lẽ cúi đầu...

Hình như em hờn trách
Vì ngày ấy ta đi,
Lặng lẽ chẳng nói gì,
Để em chờ em đợi...

Ta hình như bối rối
Em bây chừ khác xưa,
Ta như còn tiếc nuối,
Chiều năm ấy trời mưa...!!!

Hồ Văn Lành





Thứ Hai, 15 tháng 12, 2025

TÔI VẪN CÒN YÊU EM

 


Tôi vẫn chờ em ... chờ em.

Những chiều mưa ngập lối

Bài thơ tình viết vội

Em đọc rồi lãng quên

Để riêng tôi triền miên

Ôm hoài thêm nỗi nhớ

Những đêm dài trăn trở

Tự hỏi sao không quên

Tôi vẫn còn yêu em...


NHỚ!



Mưa Sài Gòn, em ơi còn có nhớ,

Tôi đã cùng em đi dưới phố đêm mưa.

Mưa ướt mắt em, mà tôi cứ trêu đùa,

Đâu ai ghẹo mà em tôi vừa khóc?


Tôi - đêm nay, lại một mình cô độc,

Đi dưới mưa trên con phố ngày nào,

Muốn tìm chút dư âm ngày xưa cũ,

Gói vào lòng cho bớt những hanh hao...

 

Hồ Văn Lành

(Tháng 9/2025)

BÀI THƠ TÌNH DANG DỞ

 


Anh lại viết bài thơ tình dang dở

Vẫn còn thương nên mãi đợi em về,

Đã bao mùa em biền biệt xa quê,

Câu hò hẹn chắc em không còn nhớ!

 

Anh riêng mang kỷ niệm xưa một thuở,

 Mối tình đầu hai đứa của riêng nhau,

Anh vụng về để lỡ chuyện trầu cau,

 Để tiếc nuối, vẫn mãi là tiếc nuối!

 

 Anh lại viết những vần thơ đắm đuối!

Dẫu cho mình giờ hết đợi chờ nhau,

Mưa cuối thu chạm ngõ những cung sầu,

Mưa ướt lạnh cho lòng đau thổn thức.

 

Đêm từng đêm, anh đưa tay lên ngực,

Tự hỏi lòng sao mãi nhớ về em,

Sao vụng về để lỡ mất tơ duyên

Sao cứ viết, để cho lòng ngào nghẹn!

 

Đông sẽ tàn và mà mùa xuân lại đến.

Dẫu tóc anh giờ đã điểm màu sương,

Mà sao lòng vẫn cứ mãi vấn vương,

Bài thơ cũ, bài thơ tình dang dở...

 

                        Hồ Văn Lành.

                         (11/9/2025)

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2025


Ta đã không còn như thuở xưa,
Chẳng còn lãng mạn bước trong mưa,
Chẳng còn thơ thẩn chiều hoang vắng,
Cũng chẳng nhớ em suốt bốn mùa...

Ta về khâu lại những vết thương,
Băng bó đôi chân nhuốm bụi đường,
Van em đừng nhắc ngày xưa ấy!
Xát muối - đau lòng - thêm vết thương!

Hồ Văn Lành

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2025

ĐỢI MÃI MỘT XA XÔI !


Hình như người ấy đã xa tôi,
Xuân đã đi qua, cúc héo rồi,
Không lời thăm hỏi, không lời chúc.
Tôi buồn, đợi mãi một xa xôi!

Tôi buồn, đợi mãi một xa xôi!
Cho dẫu tháng hai chạm ngõ rồi,
Tết đã đi qua dăm bảy bữa,
Chỉ mình mây trắng hiểu lòng tôi...

Hồ Văn Lành

Thứ Năm, 6 tháng 2, 2025

CON ĐƯỜNG KỶ NIỆM



Đây con đường ngày xưa ta hò hẹn,
Lâu lắm rồi, em còn nhớ hay quên?
Chừ có lẽ, em say tình phố biển
Quên con đường đầy ắp dấu chân quen...

Đây con đường ngày xưa em vẫn bảo
Có dấu chân anh giẫm dấu chân em,
Ôi kỷ niệm! Cả một trời kỷ niệm,
Hỏi em rằng: Em còn nhớ hay quên?

Anh vụng về trồng hoa vàng trước ngõ,
Màu hoa vàng như màu áo em mang,
Để mỗi chiều ngắm hoa vàng rực rỡ,
Lòng chợt buồn, ôm nỗi nhớ mênh mang...

Anh vẫn chờ nọi con ngõ ngày xưa,
Tha thiết đợi một ngày em trở lại,
Mà có lẽ, suốt đời anh đợi mãi,
Em đi rồi, quên con ngõ ngày xưa...




Hồ Văn Lành

Thứ Ba, 14 tháng 5, 2024

MAI HƯU RỒI, EM CÓ NHỚ TÔI KHÔNG?

















Mai- hưu rồi, chỉ nhớ một người thôi!

Nhớ ánh mắt, nhớ nụ cười nghiêng nắng,

Nhớ ai đó thường suy tư trầm lắng,

Nhớ cả bước chân thầm lặng bên thềm...

 

Mai hưu rồi, chẳng muốn nhớ chi thêm,

Phấn trắng, bảng đen chỉ là ký ức

Giáo án, hồ sơ hết rồi - thao thức,

Mai hưu rồi, muốn một chút bình yên...

 

Mai hưu rồi, nhớ lắm bước chân quen,

Chiều tan lớp mình hẹn nhau đi quán,

Uống với nhau cho đậm sâu tình bạn,

Mai hưu rồi, còn có gặp nhau đâu...

 

Mai hưu rồi, em có nhớ tôi không,

Có đợi tôi những chiều mưa ngập lối,

Còn trách tôi viết lời yêu nông nổi?

Còn giận tôi, đôi bữa chẳng thèm chào?

 

Hồ Văn Lành

CÓ MỘT CHIỀU...

 



















Có một chiều- không giống những chiều qua,

Ta lặng lẽ ngắm người qua kính trắng,

Chỉ vậy thôi mà nghe môi chợt đắng,

 Mai hưu rồi, còn có gặp nhau đâu!


Có một chiều - tim chợt thấy nhói đau,

 Khi lưu luyến nói chia tay đồng nghiệp,

Ôi nghề giáo! Cả một đời tha thiết,

Mai hưu rồi- tạm biệt những yêu thương,

 

Có một chiều - lòng bất chợt vấn vương,

Phấn trắng, bảng đen bỗng dưng thành kỷ niệm,

Đôi mắt trẻ thơ bỗng dưng thành lưu luyến

Có một chiều - lắng đọng những yêu thương....

 

Hồ Văn Lành

(Chiều 31/10/2023- chiều cuối cùng trước khi rời ngành giáo)

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2024

MAI HƯU RỒI!

 





















Mai hưu rồi sẽ nhớ lắm trường xưa,
Phấn trắng, bảng đen cả một đời tha thiết,
Ngày nắng, ngày mưa giảng bài mải miết,
Mai hưu rồi- hết đi sớm về trưa... 
 
Mai hưu rồi sẽ nhớ lắm trẻ thơ,
Nhớ lớp học quen- mái đầu thơ bé,
Nhớ đôi mắt đen, lời thưa thỏ thẻ,
Nhớ những tâm hồn trong trắng hồn nhiên...
 
Mai hưu rồi - nhớ lắm bước chân quen
Ai đó dịu dàng thường ngang qua lớp,
Còn trẻ đâu mà đôi lần choáng ngợp,
Mùi hương quen- thân thiết đến lạ kỳ...
 
Mai hưu rồi -em ở lại, tôi đi.
Chúc em vui và mãi luôn mạnh khoẻ,
Để dắt dìu những đàn em thơ bé,
Ngày mỗi ngày thắp sáng những ước mơ...
 
Hồ văn Lành

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2024

ĐÂU CÓ PHẢI LÀ TÌNH YÊU EM NHỈ !

 


















Đâu có phải là tình yêu em nhỉ!

Chỉ là mình cứ hay nhớ nhau thôi,

Mà cũng lạ, hình như là rất nhớ,

Cả trong mơ nỗi nhớ cũng lên ngôi!

 

Đâu có phải là tình yêu em nhỉ!

Mà sao mình cứ thầm gọi tên nhau,

Để có lúc cả đêm dài thao thức,

Thầm ước mong có đôi cánh nhiệm mầu!

 

Đâu có phải là tình yêu em nhỉ!

Mà mỗi ngày không gặp lại ngẩn ngơ,

Rồi vội vàng lật từng trang facebook

Như gã khờ, ai đó tập làm thơ!!!!

 

Đâu có phải là tình yêu em nhỉ!

Sao trang thơ anh viết cũng bồi hồi

Ai đó đọc rồi lắc đầu không hiểu,

Để có người thầm hiểu một mình thôi!

 

Đâu có phải là tình yêu em nhỉ!

Mà mỗi lần đọc tin nhắn của nhau

Lòng bất chợt lại bồi hồi xao xuyến

Như tình yêu lưu luyến thuở ban đầu…

 

Hồ Văn Lành


Thứ Ba, 7 tháng 5, 2024

EM KHÔNG VỀ BÌNH GIÃ ĐÂU ANH!

 (Viết thay cho người ở xa)











 

Em không về Bình Giã đâu anh,

Dẫu biết rằng, thương em anh vẫn đợi,

Dẫu biết rằng ngày xưa em đã nói,

"Nhớ đợi em về, nhớ đợi nghe anh!"

 

Noel này, Bình Giã lạnh không anh?

Anh có còn chờ em bên hang hang đá?

Noel đó, em rời xa Bình Giã

Bao nhiêu mùa lòng vẫn nhớ về anh!

 

Noel này, hang đá đẹp không anh?

Mưa có ướt áo anh trong đêm thánh?

Không có em, hỏi - lòng anh có lạnh?

Có trở trăn mỗi độ giáng sinh về?

 

Noel này, em sống ở xa quê,

Nhớ, nhớ lắm làng quê mình Bình Giã!

Người thương ơi, anh có còn vất vả,

Ngày nắng, ngày mưa trên đồng ruộng quê mình?

 

Hồ Văn Lành

25/12/2023



TÔI VẪN ĐỢI EM VỀ

 


Tôi vẫn đợi em về, bao năm rồi vẫn đợi

Dẫu tóc tôi giờ đã điểm màu sương,

Ngôi trường cũ còn chứa chan kỷ niệm

Thuở học trò bao lưu luyến mến thương...

 

Tôi vẫn đợi em về dẫu em không còn nhớ

Gã làm thơ hay đứng trước cổng trường

Đợi em về - những hôm trời mưa đổ

Chung lối về, để ai nhớ ai thương...

 

Tôi vẫn đợi em về nơi quán xưa ngày cũ,

Góc phố nào còn in dấu chân quen,

Dẫu tên phố đã mấy lần thay đổi,

Riêng trong tôi, tình vẫn mãi vẹn nguyên...

 

Tôi vẫn đợi em về, suốt đời tôi vẫn đợi....

 

Hồ Văn Lành

Thứ Ba, 11 tháng 1, 2022

BUỒN


Bình Giã chiều nay buồn hiu quạnh
Âm u phủ kín cả bầu trời,
Mưa rất nhẹ- cũng làm ai đó lạnh!
Giọt thơ buồn rơi giữa khoảng thinh không!

Em có hay trời đã chớm vào đông,
Thèm nghe lắm tiếng chuông nhà thờ đổ!
Dịch bệnh tràn lan làm xác xơ xóm nhỏ,
Chuông nhà thờ lặng lẽ đứng trầm tư

Có bao giờ em tự hỏi "giá như"!
Không có chuyện cây hoàng lan nở muộn
Thì có lẽ điều ngày xưa ước muốn,
Đã trở thành hiện thực phải không em ?

Anh vẫn thầm khấn nguyện hằng đêm,
Xin Chúa, Mẹ cất đi bao sự dữ,
Cám ơn Mẹ luôn chở che gìn giữ,
Bình Giã mình từ thuở mới di cư...

Em đi rồi, anh tiếc mãi: giá như!
Em giã biệt - dẫu nửa câu từ tạ,
Thì đêm nay, anh đâu buồn buốt giá,
Khuya lắm rồi, ngồi đếm mãi sao đêm....

Hồ Văn Lành
Tháng 12/2021





CHỊ ƠI!

Mẹ qua đời, bỏ lại chị mồ côi,
Sống lẻ loi trong căn phòng bé nhỏ,
Một mình thôi- chồng con không có!
Chống chọi với đời là những cơn đau!
Cả cuộc đời là một kiếp bể dâu,
Thuở nhỏ, theo cha lên rừng cuốc rãy,
Ruộng sớm, đồng trưa cùng cha cày cấy,
Khó nhọc cả đời - nuôi chúng em khôn...
Thương mẹ già, chị quên chuyện chồng con,
Mà thuở ấy, cũng nhiều người ... đeo đuổi chị...
Thời con gái qua đi - chẳng đắn đo suy nghĩ,
Không lấy chồng, chị cùng mẹ nuôi em....
......
Rồi chị đi... chẳng nói giã từ em,
Làm em khóc như đã từng khóc mẹ.
Thôi chị đi- bình yên chị nhé!
Tận đáy lòng, thương chị lắm. Chị ơi!

Hồ Văn Lành






Có thể ngày mai mình chẳng được thấy nhau,
Thì hôm nay, tranh dành chi bạn hỡi!
Cuộc sống này, mong manh như sương khói,
Mai chết rồi, đâu kịp để yêu thương!




GỞI CON


Cách ly rồi- Con có nhớ nhà không?
14 ngày, 14 ngày thêm nữa,
Sài Gòn- Vũng Tàu dài thêm nỗi nhớ,
Ba mẹ héo mòn - xa xót nhớ con xa...


Cách ly rồi- con nhớ giữ mình nha!
Ba mẹ xa- không giúp gì con được
Chỉ xin Chúa nhân lành ban ân phước,
Cho các con luôn mãi được bình yên...

Hồ Văn Lành


Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

NHỚ THẦY



Có thể bây giờ thầy chẳng nhớ ra đâu
Cô học trò ngày xưa hay ngủ gật
Thầy hay đùa:  “Học thế này sướng thật!”
“Chỉ đến trường là để ngủ sao con ?”

Mấy năm rồi, giờ con lớn khôn
Cô bé ngày xưa, giờ không còn ngủ gật
Các cuộc thi con luôn luôn về nhất
 Nhờ công thẫy dạy dỗ thuở còn thơ….

Cám ơn thầy đã gieo hạt ước mơ
Để con gặt những mùa vàng trĩu quả
Công ơn thầy- con ghi lòng tạc dạ
Và suốt đời con nhớ mãi thầy ơi…!

Hồ Văn Lành
31/10/2018

GẶP LẠI THẦY


 Gặp lại thầy sau bao năm xa cách,
Con bồi hồi, thầy gầy lắm thầy ơi!
Tóc thầy đã có thêm nhiều sợi bạc,
Duy nụ cười vẫn rạng rỡ, trẻ tươi…

Con thương thầy cả một đời vất vả
Lo trồng người cho thế hệ tương lai.
Con thương thầy đã cho con tất cả
Cả niềm tin và hạnh phúc ngày mai!

Gặp lại thầy, thầy vẫn  hiền như trước,
Vẫn tấm lòng rộng mở đến bao la,
Vẫn dịu êm như sóng biển hiền hòa,
Con hạnh phúc trong tình thầy thương mến!

Hồ Văn Lành
30/10/2018

TỰ BAO GIỜ EM ĐÃ CÓ TRONG THƠ



Tự bao giờ em đã có trong tôi,
Để thơ tôi mênh mang hoài nỗi nhớ, 
Giọt mưa nào, chiều nay òa vỡ,
Tôi vô tình để nhớ rớt vào thơ....!

Tự bao giờ em len cả vào mơ,
Để có đêm tôi trở mình thao thức,
Cũng có đêm tự đưa tay lên ngực,
Hỏi tim mình sao vô cớ ngẩn ngơ...!

Tự bao giờ em đã có trong thơ
Để thơ tôi day dứt hoài trăn trở
Cũng có lẽ từ một ngày vô cớ, 
Tôi vụng về để lạc mất tơ duyên...

Hồ Văn Lành
30-10-2018

Thứ Tư, 10 tháng 1, 2018

EM ĐÃ XA RỒI...


Và thế là em cũng đã xa tôi
Sân trường cũ chỉ mình tôi đứng đợi
Chỉ có nắng là dường như biết nói
Nên cứ nhạt nhòa, làm buốt lạnh hồn tôi…

Tôi vô hồn trong gió lạnh chiều rơi
Câu thơ rớt vào khoảng không tĩnh lặng
Chợt nhận ra trên môi mình mặn đắng
Em xa rồi, em đã mãi xa tôi…

 Hồ Văn Lành

08/01/2018

KHÔNG ĐỀ


Lâu lắm rồi không về thăm xóm cũ,
Biết em còn hay đứng khoảng sân xưa?
Có còn đọc vu vơ bài thơ cũ,
Có còn chờ ai đón, ai đưa…?

LẠNH - GIÁNG SINH


Giáng sinh này lạnh quá phải không em?
Hình như nắng đã nghiêng về một phía,
Đêm trở trăn mới nghe lòng thấm thía
Cứ nghiêng hoài một phía để tìm nhau...

Có bao giờ em tự hỏi vì đâu,
Chúa giáng trần năm nay, trong mưa bão?
Có lẽ Chúa muốn nhắn lời nhắc bảo:
Loài người ơi, hãy sám hối, ăn năn !

Xưa, giáng trần trong muôn nỗi khó khăn
Chúa chỉ muốn cứu loài người khỏi tội,
Chúa chỉ muốn nhắc người ta thống hối
Để nhận ơn cứu rỗi Chúa thương ban...

Em hãy về, xếp lại những ngổn ngang
Để cùng anh, đón Ngôi Hai giáng thế.
Đón Chúa về năm nay trong lặng lẽ
Mưa bão nhiều, anh lạnh lắm em ơi!!!


Hồ Văn Lành
25 - 12 - 2017

VIẾT CHO RIÊNG EM...


Em bảo tôi đừng thơ thẩn làm thơ.
Đừng ngẩn ngơ trước mây chiều loang nắng
Đừng ngắm sao rơi trong đêm dài tĩnh lặng
Đừng vấn vương - kỷ niệm đã xa rồi...

Có bao giờ em hiểu được em ơi!
Gã làm thơ ngày xưa, bây giờ vẫn thế
Vẫn cứ yêu - chỉ một màu hoa khế
Ai đó thương thầm hái tặng một chiều mưa...

Hãy để tôi mơ mộng với ngày xưa
Để giọt thơ rơi vào khung trời biếc nhớ,
Để chỉ riêng tôi - mênh mang về một thuở
Giờ đã xa rồi- em cũng đã quên tôi...


Hồ Văn Lành
18-12-2017

HY LỄ



Con đã hứa hiến thân làm hy lễ
Để trọn đời vâng theo Chúa, Chúa ơi!
Xin cho con nên muối mặn giữa đời,
Nên ánh sáng để soi đường chân lý...

Xin cho con không đắn đo, suy nghĩ
Khi thi hành sứ vụ Chúa thương ban
Thân con đây yếu đuối, bất toàn
Con xin Chúa luôn chở che, gìn giữ...


26-10-2017

Thứ Ba, 30 tháng 5, 2017

NGÀY EM ĐẾN THĂM TÔI

Ngày em đến thăm tôi
Nắng vàng rơi ngập lối
Cơn mưa chiều rớt vội
Tôi bổi hổi, bồi hồi...

Em đến rồi em đi
Tôi chưa kịp nói gì,
Chuyện ngày xưa - thầm nghĩ,
Lòng cũng muốn - đôi khi...!

Lần nào em cũng vội
Em vội đến, vội đi
Để nắng cũng thầm thì
Biết có còn gặp lại...


Hồ Văn Lành