Người đến với tôi thật tình cờ
Tôi đem tình ấy dệt nên thơ
Tôi ôm tình ấy vào trong mộng
Tôi ngẩn, tôi ngơ đến vạn giờ…
Người đã đôi lần nói với tôi
Tình gần- sao vẫn quá xa xôi !
Vì người không thể - tôi không thể
Vương vấn chỉ làm khổ nhau thôi !
Người đã đôi lần nắm tay tôi
Làn môi gần lắm một làn môi
Mà sao không thể gần hơn nữa,
Tôi sợ tình kia tan vỡ thôi…
Tôi đã trao người nửa trái tim
Đêm đêm mộng mị với tay tìm
Tôi trao người vạn lời ân ái,
Tình muộn, tôi đành ôm bóng chim…
Người cũng trao tôi nửa cuộc đời
Bảo rằng say đắm mỗi tôi thôi
Người ơi, tình muộn làm sao đến ?
Đành chờ - chờ mãi kiếp này thôi…
Hồ Văn Lành
(2/2/2013)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét